Mẹ tôi mất vào một ngày đầu đông mưa dầm lạnh giá. Tôi đứng trong tang lễ mà đầu óc trống rỗng. Bố mẹ đều qua đời. Ở tuổi ngoài 30, tôi vẫn cảm giác như mình là đứa trẻ mồ côi, không biết ngày tháng sau này bấu víu vào ai.
Mẹ tôi là vợ hai của bố. Bố mẹ lấy nhau khi vợ cả của bố qua đời được vài năm và đã có 3 con gái. Bốn chị em sống chung một mái nhà nhiều năm, không đến mức xung đột, nhưng cũng chưa bao giờ thật sự gần gũi. Mẹ tôi hiểu điều đó nên cả đời bà sống lặng lẽ, ít nói, chỉ tập trung phụ chồng buôn bán kiếm tiền nuôi con.
Sau này, các chị đi lấy chồng và bố tôi qua đời, khoảng cách giữa chúng tôi càng xa xôi hơn. Những năm mẹ bệnh, các chị có qua thăm nhưng không dành thời gian chăm sóc. Các chị bận gia đình riêng, bận con cái, bận đủ lý do. Tôi và mẹ đều không trách vì mỗi người một hoàn cảnh.
Nhưng tôi cũng chạnh lòng vì khi các chị đi học, lập gia đình, mẹ tôi là người đứng ra vay mượn, lo liệu rồi gánh nợ.
Vợ tôi sinh ra trong gia đình có điều kiện hơn. Bố mẹ vợ sống và làm việc ở thành phố. Ngay từ lúc mẹ còn nằm viện, bố mẹ vợ đã âm thầm hỗ trợ. Bố vợ dùng mối quan hệ riêng để nhờ bác sĩ quan tâm mẹ tôi. Có những khoản viện phí tôi chưa kịp xoay xở, bố mẹ đều sẵn sàng hỗ trợ.
Khi mẹ mất, tang lễ tổ chức tại nhà. Bố mẹ vợ tôi đang đi du lịch nước ngoài nên tới gần lúc đưa tang, họ mới tới. Hai người ăn mặc giản dị, thắp hương cho mẹ tôi rất lâu rồi cũng ra về.
Công việc xong xuôi, khách khứa ra về, các chị gọi vợ chồng tôi vào phòng để kiểm, đếm phong bì. Đầu óc tôi lúc ấy, chẳng nghĩ được gì về chuyện tiền nong nhưng các chị giục giã nên tôi không thể từ chối.
Đến chiếc phong bì của bố mẹ vợ tôi, chị cả nói hơi mỉa mai: “Nhà thông gia điều kiện mà phong bì đơn giản nhỉ. Hay có nhầm lẫn gì không?”.
Hai chị thứ của tôi cũng ngó vào xem số tiền phúng viếng rồi bàn tán: “Bố mẹ chồng em cũng chỉ là công chức về hưu còn phúng viếng ‘mẹ hai’ của con dâu 2 triệu đồng. Bố mẹ vợ cậu út có điều kiện mà đi ít nhỉ. Hay người thành phố hay vậy?”.
“Có khi họ chê nhà mình nghèo, không đáng coi trọng”; “Mà nhà mình nghèo thật còn gì. Nghe nói cậu út cắm sổ đỏ miếng đất bố để lại mới đủ tiền chạy chữa cho mẹ”; “Mình đúng là phận con gái, không được ai hỏi ý kiến gì”…, những tiếng rì rầm cứ thế bên tai tôi.
Phong bì của bố mẹ vợ tôi khiến các chị gái mỉa mai. Ảnh minh họa