Như bao gia đình khác ở thành phố, cứ hè đến, vợ chồng tôi lại đau đầu chuyện gửi con. Chúng tôi có 3 người con, lần lượt 6, 9 và 12 tuổi. Những năm trước, mẹ chồng tôi còn khỏe, tôi hay gửi con về quê. Nhưng giờ ông bà yếu và tôi không an tâm khi con ở xa mình.
Em gái tôi cũng có 2 người con 7 và 10 tuổi. Hai chị em đã lấy chồng nhưng sống trong cùng một khu tập thể cũ. Nhà tôi ở tầng 3, nhà em ở tầng 2. Chúng tôi đều đi làm giờ hành chính và không dư dả tiền thuê người trông trẻ. May mắn là mẹ chồng em tôi đã nghỉ hưu. Bà thương cháu nên từ đầu hè đã lên trông nom, nấu nướng cho bọn trẻ.
Khi bà lên, tôi cũng hỏi ý kiến bà và 2 em về việc gửi 3 đứa con tôi xuống ban ngày, nhờ bà trông coi và nấu ăn cho bữa trưa. Tôi chủ động xin góp tiền ăn, tiền điện nước hàng tháng. Bà chưa từng phàn nàn điều gì nên tôi nghĩ mọi việc đều ổn.
5 đứa trẻ cũng đã lớn nên không cần phải chăm từng li từng tí, chủ yếu là bà trông coi, không để chúng đi chơi linh tinh. 5 đứa hay tự chơi với nhau, đọc truyện, xem tivi, chiều chiều thì xuống sân chung chạy nhảy.
Một hôm, tôi đang làm việc thì em gái gọi điện, thông báo mẹ chồng phải về quê có việc gấp. Em gọi cho tôi trước, hỏi tôi có thể xin nghỉ về trông bọn trẻ vài tiếng để em họp xong rồi về được không. Nhưng trưa hôm đó tôi có buổi liên hoan quan trọng, mừng lãnh đạo mới, không thể vắng mặt. Chồng tôi thì đang đi công trình xa.
Không còn cách nào, em đành tự xin nghỉ, về nhà chăm sóc 5 đứa trẻ. Tối đến, em nhắn cho tôi một đoạn khá dài. Đại ý em nói, mẹ chồng em không có nghĩa vụ trông con cho cả hai nhà, càng không phải lúc có việc phát sinh thì chỉ gia đình em đứng ra xử lý.
Tôi nhanh chóng xin lỗi cho mọi chuyện êm xuôi.
Chị em gái bất hòa vì chuyện phân công trông con, cháu mùa hè. Ảnh minh họa