Chỉ vài phút sau tôi nhận được điện thoại của chị dâu. Chị phản ứng khá gay gắt, cho rằng từ trước đến nay chưa từng thấy ai thu tiền trông cháu nội như vậy. Theo chị, ông bà chăm cháu là tình cảm gia đình, không nên tính toán rạch ròi. Chị còn cho rằng, số tiền mẹ tôi tính toán quá cao. Tôi cũng rất ngạc nhiên về hành động của mẹ vì trước nay mẹ chưa bao giờ đề cập chuyện tiền bạc.
Nếu nhìn theo góc độ thực tế, chăm nuôi 5 đứa trẻ (4 tuổi, 7 tuổi, 9 tuổi, 10 tuổi và 12 tuổi) vất vả, tốn kém. Mọi năm, chúng tôi mua sữa, đồ ăn, đồ chơi gửi về và biếu bố mẹ thêm vài triệu chứ không phải “vô trách nhiệm”. Nhưng ở góc độ tình cảm, tôi cảm thấy hụt hẫng. Từ việc chăm cháu vốn xuất phát từ tình thân, bỗng được quy thành một mức phí cụ thể, có bảng thu chi, có dự toán và có nguyên tắc rõ ràng.
Tối đó, tôi nói chuyện với chồng nhưng anh khăng khăng “bênh” mẹ. Anh cho rằng thế hệ trước đã hy sinh quá nhiều rồi. Bây giờ ông bà có quyền nghỉ ngơi, có cuộc sống riêng. Nếu nhận chăm cháu và ông bà được hỗ trợ chi phí thì cũng là điều hợp lý.
Chồng tôi còn lôi chuyện cũ ra nói. Hè năm ngoái, đang ở quê được khoảng 3 tuần thì con trai út của tôi bất ngờ đau bụng, nôn ói liên tục giữa đêm. May mắn sau khi thăm khám, bác sĩ kết luận cháu chỉ bị rối loạn tiêu hóa, có thể do ăn quá nhiều.
Khi về quê, nhìn con nằm trên giường truyền dịch, tôi không giữ được bình tĩnh. Trong lúc nóng ruột, tôi buột miệng hỏi: “Sao mẹ không để ý đồ ăn thức uống của cháu kỹ hơn?”. Chị dâu chồng tôi khi đó cũng nhắn một tràng dài lưu ý trong ăn uống của các cháu.
“Em với chị dâu xem lại cách cư xử của mình đi. Nếu 2 con dâu biết điều thì mẹ không phải tính toán thế đâu. Còn thấy tốn kém quá thì em tìm nơi khác mà gửi con”, chồng tôi nói gay gắt.
Mấy ngày nay vợ chồng tôi bất đồng quan điểm. Tôi vẫn chưa trả lời mẹ chồng có gửi 2 con về quê hay không. Lần đầu tiên sau nhiều năm, khi nghĩ đến cảnh các con háo hức về quê gặp ông bà, trong đầu tôi không hiện lên những bữa cơm gia đình hay tiếng cười của lũ trẻ, mà là con số 20 triệu đồng.