Đến ngày thứ 10, trong nhóm chat gia đình, chị dâu bất ngờ nhắn: “Các em ơi, nếu gọi video cho các cháu thì gọi trước 21h30 giúp chị nhé. Sau giờ đó, chị cho các cháu đi ngủ, không dùng điện thoại nữa”.
Đọc xong 2 dòng tin nhắn ấy, tôi thấy khó chịu trong lòng. Tôi thấy chị cố ý nhắc nhở tôi. Tôi vừa cáu giận vừa hờn dỗi nhắn lại: “Nếu chị thấy các cháu về quê nghỉ hè phiền phức quá thì em đón con về”.
Tôi nhắn tin xong mà cả tiếng sau không thấy chị dâu hồi âm. Tôi bực dọc trút lên chồng, cho rằng chị dâu cố tình im lặng. Tôi nổi trận lôi đình, nằng nặc đòi chồng chở về quê, đón con về thành phố ngay trong đêm.
“Hai đứa con mình ngoan ngoãn, nghe lời chứ có phải hư hỏng gì đâu. Ông bà chăm là chính, có phải mình chị ấy đâu mà kêu ca. Em bực nhất là có gì nói thẳng, sao phải nhắn tin kiểu móc mỉa rồi im phăng phắc thế”, tôi nói với chồng.
Chồng khuyên tôi bình tĩnh, gọi điện về hỏi bố mẹ và anh trai cả xem sao.
Đúng lúc này thì chị dâu tôi nhắn tin: “Chị vừa cho 6 đứa trẻ đi ngủ nên giờ mới nhắn các em được. Chị không thấy chăm các cháu phiền hà nhưng để đảm bảo sức khỏe cho các cháu và cả bố mẹ, anh chị thì phải cho đi ngủ sớm, ngủ đúng giờ. Thức khuya, cả nhà đều mệt mỏi”.
Đọc thấy “cả nhà đều mệt mỏi”, tôi lại càng bực mình. Tôi gọi về cho mẹ, trách chị dâu than thở trong nhóm chat gia đình, khiến tôi ấm ức, cảm thấy khó chịu. Không ngờ, mẹ tôi lại mắng con gái một trận.
Mẹ kể tối nào chị dâu cũng phải lo cơm nước, tắm rửa, dỗ ngủ cho cả 6 đứa trẻ. Có hôm các cháu vừa ngủ thì bố mẹ gọi video, tỉnh dậy thì khó ngủ lại, quấy cả tiếng.
Tôi biết chăm trẻ con vất vả nhưng tôi thấy nếu có ý tốt, chị nên góp ý trực tiếp với tôi chứ không phải mang lên nhóm chung nói như thế, khiến tôi bẽ mặt.
Cả đêm đó tôi ngủ không ngon. Tôi có đang suy nghĩ nhiều quá hay không? Tôi nên giải quyết việc này như thế nào khi kỳ nghỉ hè còn kéo dài 2 tháng nữa?