Về bên bà, sắp nhỏ được quây quần bên chiếc tivi, cùng bà xem Tây Du Ký. Thế hệ tôi, đứa nhỏ nào cũng nằm lòng những thước phim về thầy trò Đường Tăng. Nhưng bọn trẻ bây giờ lại lạ lẫm, chẳng mảy may để ý và hồi hộp chờ xem như xưa. Ấy vậy mà khi bà đưa ra trò thách đố, kiểm tra đứa nào thuộc tình tiết phim nhất sẽ trao thưởng, chúng lại chăm chú theo dõi, rồi mê mải lúc nào không hay.
Nhộn nhịp nhất là buổi sáng, khi tất cả lũ trẻ được cùng bà đi chợ quê nhà. Đứa lớn dắt đứa bé, cứ thế cũng đến phiên chợ sớm trong ánh nhìn của nhiều người. Có người nhìn cảnh mẹ tôi một mình trông giữ 5,6 đứa cháu thì lắc đầu ngán ngẩm. Nhưng với mẹ, hè tới mà vắng lũ trẻ thì ngôi nhà trở nên hiu hắt.
Có mùa hè, lũ trẻ không về, mẹ tôi buồn rười rượi. Mẹ nằm hiu quạnh trên chiếc võng sau hè, đưa mắt nhìn bụi chuối, cây xoài, hàng dừa mà lại nhớ đám cháu nhỏ nơi xa. Rồi bà lại bỏ ăn, lại để căn bếp lạnh tanh vì thiếu những món ăn làm trên bếp củi chiêu đãi con cháu.
Tôi biết rằng khi mùa hè sắp trôi qua thì số tiền lì xì mẹ dành dụm cũng vơi dần, nhưng đối với mẹ đó là niềm vui. Mẹ cho rằng, đó là cách tiêu tiền ý nghĩa nhất. Khi chúng tôi mong muốn gửi mẹ ít tiền chăm cháu, mẹ khăng khăng xua tay, lắc đầu, quyết không nhận. Mẹ muốn tự lo cho cháu theo cách của mình.
Một buổi chiều, bà với bọn trẻ quây quần, nhâm nhi nồi chè đậu giải nhiệt mùa hè. Tôi nói với sắp nhỏ, số tiền lì xì của bà đã vơi dần, làm sao có bánh ăn những ngày tới. Đứa nhỏ nhất nhanh nhạy trả lời: “Để con về nói với cha mẹ, Tết năm sau lì xì bà số tiền gấp đôi bà nhé”. Cả nhà cười như nắc nẻ.
Mẹ tôi nhìn đám cháu rồi chỉ tay đếm từng đứa, thông báo với tụi nhỏ, năm sau sẽ có hai thành viên mới chào đời. Rồi mẹ lại bàn tính gom góp tiền lì xì, để hè tới tiếp tục đón các cháu về chơi.
Mẹ cười móm mém: “Bà còn khỏe ngày nào bà chăm lo cho các cháu ngày ấy”. Đối với mẹ, mùa hè mệt mỏi chăm cháu, chính là mùa hè hạnh phúc.