Trước hoàn cảnh này, người thân, bạn bè liên tục khuyên chị ly hôn. Thậm chí, mẹ chồng cũng nắm tay chị, nghẹn ngào nói: “Con còn trẻ, nếu muốn rời đi, gia đình không trách con”.
Thế nhưng, chị Trình vẫn kiên định: “Lúc kết hôn, trước mặt mọi người, tôi đã nói ‘dù nghèo khó hay giàu sang, bệnh tật hay khỏe mạnh, tôi đều nguyện ý ở bên anh ấy’. Đã là lời hứa thì phải giữ. Anh ấy là chồng tôi, là một nửa của tôi, tôi không thể bỏ mặc anh”.
Sau khi tỉnh lại, chứng kiến vợ ngày đêm vất vả, tiều tụy vì chăm sóc mình, người chồng nhiều lần muốn đề nghị ly hôn vì mặc cảm.
Nhưng mỗi lần như vậy, chị đều dứt khoát ngăn lại: “Ly hôn sao? Em không cho anh cơ hội nói câu đó. Em sẽ không rời bỏ anh”.
Kể từ ngày đó, chị Trình vừa là vợ, vừa là người chăm sóc toàn thời gian, vừa là chuyên viên phục hồi chức năng, đồng thời là chỗ dựa tinh thần cho chồng.
Những công việc tưởng chừng đơn giản như đút ăn, lau người, xoay trở cơ thể, xoa bóp, tập phục hồi… lại trở thành chuỗi ngày lặp đi lặp lại suốt 19 năm.
Để giúp chồng hồi phục, mỗi ngày chị dành hàng giờ vận động các khớp cho anh. Thời gian đầu, khi cơ thể chồng gần như không có cảm giác, chị phải kiên trì từng chút một.
Nhiều khi mỏi mệt đến vã mồ hôi, đau nhức tay chân nhưng chị chưa từng nghĩ đến việc bỏ cuộc. Với chị, chỉ một tiến triển nhỏ của chồng cũng là nguồn động viên lớn.
Trong khi nhiều người mơ ước những món quà vật chất như vàng bạc, nhà cửa, xe cộ, chị lại chia sẻ: “Chồng khỏe lên từng chút một, đó đã là món quà quý giá nhất đối với tôi”.
Sau 19 năm, điều kỳ diệu đã xảy ra. Hiện nay, người chồng đã có thể xuống giường và đi lại với sự hỗ trợ của gia đình.
Người mẹ chồng xúc động chia sẻ: “Con dâu là ân nhân lớn nhất của gia đình chúng tôi. Suốt đời này chúng tôi cũng không quên được”.
Trong suốt 19 năm, chị Trình không chỉ tận tụy chăm sóc chồng mà còn hiếu thảo với bố mẹ chồng như cha mẹ ruột, giữ gìn gia đình chu toàn. Nhiều cư dân mạng bình luận rằng chị Trình chính là hình mẫu của một người vợ tào khang, chung thủy hiếm có trong thời đại này.