Chính vì thế, những dịp lễ, Tết, tôi rất ngại về quê. Tôi ngại phải đối diện với những câu hỏi quen thuộc như: “Bao giờ lấy chồng?”, “Có ai chưa?”, “Không lấy nhanh bố mẹ già làm sao mà bế cháu ngoại?”… Những cuộc hỏi han đôi khi chỉ là quan tâm xã giao nhưng lại khiến tôi áp lực.
Không ít lần tôi bị gán ghép, mai mối với những người đàn ông đã ly hôn hay góa vợ, chỉ vì “đến tuổi rồi thì miễn là có người chăm sóc nhau là được”, mà chẳng ai để ý đến cảm nhận cá nhân tôi.
Bố mẹ chưa từng thúc giục nhưng tôi biết, trong lòng họ có những nỗi lo riêng. Mỗi lần gọi điện, mẹ thường hỏi vu vơ: “Ở một mình có buồn không con?”, “Ăn uống có đủ không?”. Còn bố thì hay dặn: “Cố gắng giữ gìn sức khỏe, đừng làm việc quá sức”. Những câu nói tưởng chừng bình thường ấy lại khiến tôi thấy mình nhỏ bé, cô đơn nhiều hơn.
Dịp nghỉ lễ 30/4-1/5 năm nay, tôi quyết định không về quê. Tôi nhận chút việc bên ngoài, vừa thêm thu nhập, vừa có lý do để tránh những cuộc gặp gỡ không thoải mái. Tôi tự nhủ ở lại thủ đô vắng vẻ cũng tốt, tiết kiệm tiền đi lại mà vẫn được nghỉ ngơi. Chỉ là hôm nay, trong lúc dọn dẹp phòng trọ, cuộc điện thoại của mẹ khiến lòng tôi chùng xuống.
Sau những lời hỏi thăm quen thuộc, mẹ dè dặt: “Nếu con nhớ bố mẹ thì cứ về, ai nói gì kệ họ. Mẹ đã đi chợ mua nhiều đồ ngon rồi, nếu con không thích ra ngoài thì cứ ở trong nhà với mẹ thôi”.
Giọng mẹ vẫn dịu dàng xen lẫn tiếng ho khan. Có lẽ mẹ đã suy nghĩ rất nhiều trước khi nói câu ấy. Không phải để ép tôi về mà là để tôi biết rằng bố mẹ vẫn đang chờ đợi, yêu thương và tôn trọng tôi.
Nước mắt tôi cứ thế chảy xuống lúc nào không hay. Tôi chợt nhận ra bấy lâu nay mình mải để ý người ngoài mà quên mất điều bố mẹ cần, đó là được nhìn thấy con mình về nhà, ăn cùng một bữa cơm, nói cười cùng nhau.
Bố mẹ tôi ngày càng già đi, những cuộc điện thoại cứ thưa dần, thời gian ở bên bố mẹ cũng chẳng còn nhiều. Kỳ nghỉ chỉ kéo dài vài ngày nhưng nếu không về, có thể tôi lại bỏ lỡ một khoảng thời gian hiếm hoi đoàn tụ với gia đình.
Buổi tối, tôi gói ghém đồ đạc rồi bắt xe khách về quê ngay trong đêm. Chuyến xe cuối cùng trong ngày đưa tôi về nhà, cũng là đưa tôi về với bến bờ bình yên nhất cuộc đời. Có thể tôi vẫn phải đối diện những câu hỏi quen thuộc, chịu đựng những ánh nhìn săm soi… nhưng tôi hiểu, ánh mắt dịu dàng của bố mẹ hay bữa cơm gia đình ấm áp mới là điều quan trọng nhất.