Những ngày đầu ở với gia đình mới, cậu bé liên tục khóc. Sau đó, cha mẹ nuôi tìm nhiều trẻ cùng tuổi đến chơi để giúp em dần thích nghi. Gia đình nuôi không có con trai, điều kiện bình thường nhưng luôn đối xử với em tử tế, chưa từng đánh mắng.
Về phía cha mẹ của Thành Thành, ngay sau khi con trai mất tích, họ đã cùng người thân tỏa đi khắp nơi tìm kiếm, dán thông báo tại các tuyến phố, nhà ga. Hai vợ chồng từng túc trực ở ga tàu suốt 2 ngày 2 đêm.
Những năm sau đó, họ gác lại công việc, rong ruổi qua nhiều tỉnh như Quảng Tây, Quảng Đông để tìm con, nhưng không có kết quả. Mỗi phiên chợ quê, họ lại quay về những con phố quen, gọi tên con trong vô vọng.
Họ cũng đăng ký thông tin trên nền tảng thiện nguyện và cung cấp mẫu ADN, kiên trì chờ đợi cơ hội mong manh. Từ mái tóc đen đến khi bạc trắng, họ vẫn tin con còn sống và chưa từng dừng lại việc tìm kiếm.
Cuối năm 2025, cơ quan công an liên hệ với gia đình để thông báo manh mối về Thành Thành. Tuy nhiên, ban đầu người cha tưởng đó là cuộc gọi lừa đảo nên không nghe máy. Chỉ sau khi được người thân xác minh lại, gia đình mới hợp tác lấy mẫu máu để đối chiếu.
Hơn 1 tháng sau đó, ngay trước tết Nguyên đán, kết quả ADN xác nhận trùng khớp hoàn toàn: người con thất lạc 21 năm đã được tìm thấy.
Trước khi gặp trực tiếp, Thành Thành và mẹ đã kết bạn, trò chuyện nhiều giờ qua mạng. Những cuộc gọi kéo dài 4-5 tiếng giúp họ nhanh chóng xóa nhòa khoảng cách xa lạ.
Ở tuổi 28, Thành Thành đang trong giai đoạn yêu đương. Khi nhận được cuộc gọi từ cảnh sát, anh cũng từng nghĩ đó là lừa đảo. Đến khi xác nhận sự thật, anh xúc động chia sẻ: “Tôi cảm giác như mình có thêm một gia đình nữa”.
Trong lần trở về này, Thành Thành dự định ở lại Quý Châu khoảng nửa tháng để làm quen với gia đình ruột và bù đắp quãng thời gian đã mất. Gia đình cho biết sẽ tôn trọng mọi lựa chọn của anh trong tương lai, dù sống ở Phúc Kiến hay Quý Dương.