Gắp miếng thịt đầu tiên, cổ họng tôi bỗng nghẹn lại. Ở nhà, bố tôi nấu ăn rất ngon, đặc biệt là món thịt kho tàu. Hương vị quen thuộc ấy đã theo tôi suốt những năm tháng lớn lên. Còn món ăn trước mặt dù được nấu rất khéo, rất đậm đà nhưng vẫn không giống. Chính sự “không giống” ấy lại khiến nỗi nhớ nhà trong tôi dâng lên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Tôi cúi đầu xuống, giả vờ ăn tiếp nhưng nước mắt cứ trào ra. Dường như đó là lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy tủi thân đến vậy vì nhớ nhà.
Trong bữa cơm, bố mẹ chồng nhìn nhau, ánh mắt thoáng chút trầm xuống. Mọi người vẫn trò chuyện bình thường nhưng đến tối, bà gọi vợ chồng tôi vào phòng nói chuyện. Mẹ chồng tôi bảo, chỉ cần gia đình quây quần bên nhau một bữa cơm là đủ, còn hôm sau nên để tôi về thăm bố mẹ đẻ.
Bà còn dặn thêm, từ nay về sau, dịp lễ, Tết cứ thay phiên 1 năm về nội, 1 năm về ngoại. Bố mẹ tuy có tuổi nhưng vẫn khoẻ mạnh, xung quanh còn họ hàng nên tự lo được.
Những lời nhẹ nhàng, thấm thía của bà khiến tôi xúc động. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ nhận được sự thấu hiểu như vậy từ gia đình chồng, nhất là khi mình chỉ là một cô con dâu mới, chưa kịp làm được điều gì thì đã khiến ông bà phải bận lòng.
Kể từ ngày hôm đó, tôi luôn có một sự biết ơn rất lớn dành cho bố mẹ chồng. Hai người không nói nhiều nhưng luôn để ý đến cảm xúc của con dâu, luôn tìm cách để tôi cảm thấy được tôn trọng và gần gũi. Những năm sau này, cuộc sống hôn nhân của vợ chồng tôi cũng có lúc va vấp. Có những lần hai đứa không hiểu nhau, cãi vã đến mức đòi ly hôn, chính bố mẹ chồng là người đứng giữa, nhẹ nhàng khuyên nhủ.
Giờ đây, khi con trai đã 6 tuổi, mỗi lần chuẩn bị về quê chồng, tôi không còn cảm giác bỡ ngỡ như trước. Thay vào đó là sự thân thuộc và yêu thương như được trở về chính nơi mình sinh ra, là sự xúc động nhớ về câu nói của mẹ chồng hơn 7 năm trước.
Với tôi, may mắn lớn nhất không chỉ là có một người chồng tốt mà còn là có một gia đình chồng đủ bao dung, để biến một cô gái xa lạ ngày nào trở thành người thân thực sự.