Dạy “các con” chăm tập thể dục và rèn luyện đạo đức
Cơ duyên đưa anh đến với quyết định nhận nuôi trẻ mồ côi bắt đầu từ một học sinh cá biệt. Ngày mới được phân công về trường, anh gặp một em thường xuyên trốn học, thậm chí lấy đồ ăn của bạn.
Sau khi tìm hiểu, anh mới biết em bị cha mẹ bỏ rơi, sống trong cảnh thiếu thốn, thường xuyên đói khát. Xót xa trước hoàn cảnh ấy, anh quyết định đưa em về sống cùng.
“Ngay cả bố mẹ cũng không cần con. Từ nay, thầy là bố của con nhé”, em học sinh nói với anh Bai.
Từ một trường hợp, rồi thêm những trường hợp khác, anh Bai dần nhận nuôi thêm nhiều em nhỏ mồ côi, bị bố mẹ bỏ rơi.
Để duy trì cuộc sống, ngoài đồng lương, anh vay thêm mọi người, làm thêm đủ việc trong thời gian rảnh. Anh cũng nhờ mẹ và 2 em gái phụ giúp chăm sóc các em.
Trong quá trình nuôi dạy, anh đặc biệt chú trọng rèn luyện thể dục thể thao cho các em. Mỗi sáng, anh đánh thức lũ trẻ dậy từ 4h30 để chạy bộ. Dù mưa hay nắng, các em đều phải hoàn thành quãng đường hơn 12km. Theo anh, đây không chỉ là cách rèn luyện thể lực mà còn giúp xây dựng ý chí. Anh tin rằng sự kiên trì từ những bước chạy sẽ giúp các em không sợ hãi trước thử thách của cuộc sống, theo SCMP.
Sau nhiều năm nỗ lực, “các con” của anh đã gặt hái được những thành tích đáng kể. Nhiều em trở thành vận động viên chuyên nghiệp. Trong ngôi nhà chung, hơn 1.300 tấm huy chương được treo kín các bức tường.
Đáng chú ý, một bé gái được anh nhận nuôi từ năm 11 tuổi đã xuất sắc giành huy chương vàng cấp quốc gia ở nội dung chạy cự ly dài, đồng thời trúng tuyển vào các trường đại học danh tiếng như Đại học Thanh Hoa và Đại học Bắc Kinh.
Không chỉ dạy thể thao, anh Bai còn dạy các em biết yêu thương và buông bỏ oán hận. Anh nhận thấy nhiều đứa trẻ trong mái ấm thiếu thốn tình cảm, dễ nảy sinh tâm lý oán trách, thậm chí căm giận cha mẹ ruột.
Thấu hiểu điều đó, anh nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Tôi dặn các con đừng hận thù ai cả. Hận thù là con dao hai lưỡi, không chỉ làm tổn thương người khác mà còn làm đau chính mình”.
Anh Bai kết hôn khá muộn, ở tuổi 46, sau khi chia tay nhiều mối quan hệ vì đối phương không thể chấp nhận công việc thiện nguyện của anh. Đến năm 2020, anh mới đón con trai đầu lòng.
Dẫu vậy, với anh, lựa chọn của mình chưa bao giờ là gánh nặng. “Tôi không hề cảm thấy mệt mỏi. Tôi yêu trẻ em và thể thao. Mỗi ngày tôi đều được làm điều mình thích”, anh chia sẻ.
Nhiều đứa trẻ từng được anh cưu mang giờ đây đã trưởng thành, mang theo lòng biết ơn sâu sắc.
“Tôi từng là một đứa trẻ sống trong bóng tối. Cảm ơn bố Bai đã đưa tay cứu giúp”, một người con xúc động nói.
Một người khác, nay đã ngoài 30 tuổi, bày tỏ: “Chỉ khi trải qua đủ thăng trầm, tôi mới hiểu những gì bố làm cho chúng tôi có ý nghĩa lớn đến thế nào”.