Cha mẹ tôi có 4 người con, tôi là út, phía trên còn 2 anh trai và 1 chị gái. Cha mất đã nhiều năm, nay mẹ cũng qua đời khiến anh em chúng tôi vô cùng đau buồn, hụt hẫng.
Trong số các anh chị em, anh cả là người cương trực và nóng tính nhất, nhưng cũng chịu nhiều thiệt thòi nhất. Ngày trẻ, anh học rất giỏi, từng mơ được vào đại học. Thế nhưng vì gia cảnh quá nghèo, anh đành nghỉ học sớm để đi làm, phụ giúp bố mẹ nuôi các em.
Từ đó, anh cùng bố mẹ gánh vác kinh tế gia đình. Anh làm đủ nghề, từ phụ hồ, bốc vác đến làm ruộng thuê… Đôi bàn tay lúc nào cũng sần sùi, chi chít vết xước. Gánh nặng cơm áo đè lên vai quá sớm khiến anh ngày càng ít nói, tính tình cũng trở nên khô khan, cộc cằn hơn. Đến nay ngoài 40 tuổi, anh vẫn lủi thủi một mình.
Nhờ sự hy sinh của anh, tôi và các anh chị mới được học hành đến nơi đến chốn. Cuộc sống sau này ai cũng có lúc chật vật, nhưng ít nhất đều có công việc ổn định, không phải lam lũ như anh.
Trước buổi đọc di chúc, dù không ai nói ra, mọi người đều ngầm hiểu sẽ nhường anh thêm một phần tiền bán nhà để anh có thể mua một mảnh đất nhỏ, ổn định cuộc sống riêng. Phần còn lại, ai cũng đã có dự định và việc riêng cần dùng đến.
Thế nhưng, vừa đọc xong di chúc, khi chưa ai kịp lên tiếng, anh cả bất ngờ đề nghị chia số tiền bán nhà thành 5 phần, anh nhận 2 phần.
Dù trước đó mọi người đều định nhường anh thêm một phần, đề nghị ấy vẫn khiến cả nhà ngỡ ngàng, thậm chí có chút chạnh lòng.
Mấy anh chị em đều ngạc nhiên, có phần không thoải mái khi anh cả đòi chia phần hơn.