Vả lại, giá vàng hiện tại đã lên 16-17 triệu đồng/chỉ trong khi gia đình tôi chưa khá giả, con cái còn nhỏ, cần chi tiêu đủ thứ. Nếu đám cưới em bạn mà cũng mừng vàng, tôi sợ không lo nổi.
Tôi đi dự đám cưới, vẫn cười nói bình thường và nghĩ mọi chuyện đều hợp lý. Nhưng sau hôm đó, tôi cảm nhận rõ sự thay đổi từ N. Bắt đầu từ việc tôi nhắn tin nhưng phải vài ngày sau cô ấy mới trả lời. Những cuộc trò chuyện nhát gừng, không tự nhiên, những cuộc gọi không còn được ưu tiên như trước.
Rồi trên Facebook của N. bắt đầu xuất hiện những dòng trạng thái vu vơ: “Sống ở đời phải biết trước biết sau”; “Có những người tưởng thân mà hóa ra…”.
Tôi vốn chẳng để tâm vì chưa từng hoài nghi tình bạn của mình, chỉ đến khi một người bạn chung nói thẳng, N. không hài lòng vì tôi chỉ mừng đám cưới em trai N. 3 triệu. N. nói cô ấy xác định ở vậy, không lấy chồng, nếu tôi mừng cưới em trai N. thì nên đi 1 chỉ vàng mới đúng.
Tôi sững người, hoàn toàn bất ngờ. 3 triệu đồng vốn không phải số tiền ít ỏi, nhất là trong thời điểm kinh tế khó khăn chung. Hơn nữa N. mới 32 tuổi, tương lai còn dài, không thể xác định không lấy chồng. Hoặc giả sử nếu N. không kết hôn thật thì trong trường hợp bạn gặp chuyện, tôi sẵn sàng đưa 1 chỉ vàng đó ra giúp đỡ.
Tôi đã nhiều lần định nhắn tin giải thích nhưng lại thôi, vì vốn chẳng biết nói thế nào cho phải. Nếu tình bạn cần phải “định giá” bằng số tiền mừng cưới thì dù tôi có nói gì, có lẽ cũng không thay đổi được cách bạn nhìn nhận.
Điều khiến tôi buồn nhất không phải là 3 triệu hay 1 chỉ vàng, mà là cảm giác 15 năm gắn bó bỗng chốc bị cân đo bằng một con số cụ thể. Chỉ vàng năm đó bạn tặng tôi vẫn giữ, dù có lúc khó khăn cũng chẳng nghĩ đến sẽ bán đi. Đến giờ, tôi vẫn không biết mình đã sai ở đâu, hay chỉ là đã nghĩ quá đơn giản về hai chữ “bạn thân”.