Tôi năm nay 58 tuổi, chồng mất đã hơn chục năm, một mình nuôi con trai khôn lớn. Con trai là niềm tự hào lớn nhất đời tôi vì học hành giỏi giang, tính tình chững chạc, biết nghĩ cho gia đình lại có công việc ổn định ở thành phố, thu nhập hơn 20 triệu đồng.
Khoảng 1 năm nay, con có người yêu. Vài tháng nay, khi thấy tình cảm gắn bó, con bắt đầu kể với tôi. Tôi không phải kiểu mẹ khó tính và thậm chí còn tin tưởng vào sự lựa chọn của con.
Thỉnh thoảng con trai và bạn gái gọi video về cho tôi. Qua màn hình, tôi thấy cô bé có gương mặt sáng, nói năng nhỏ nhẹ, lễ phép. Tôi nghĩ thầm, thôi thì cô gái được con mình chọn chắc cũng không tệ.
Dịp lễ vừa qua, con trai đưa bạn gái về ra mắt, tôi nôn nóng chờ đợi, dọn dẹp nhà cửa từ sớm, chuẩn bị cơm nước tươm tất.
Đến khi hai đứa bước vào cổng, tôi sững người nhận ra… không phải cái gì nhìn qua ảnh, video cũng đúng.
Con trai tôi cao 1m75, dáng người cân đối, còn cô gái đi bên cạnh, tên B. chỉ đứng tới vai nó, thậm chí thấp hơn. Tôi đoán cô gái cao chỉ khoảng 1,4m. Nhìn hai đứa đứng cạnh nhau, cảm giác chênh lệch thấy rõ.
Tôi vẫn giữ ý, tiếp đón bình thường nhưng trong lòng hụt hẫng. Trong bữa cơm, tôi hỏi han công việc, gia đình của B. Được biết, B. làm phiên dịch viên ở công ty nước ngoài và gia sư tiếng Anh, thu nhập khoảng 70 triệu/tháng, gia đình ở thành phố, điều kiện khá giả. Nói chung, xét về mọi mặt thì không có gì để chê.
Nhưng càng “ổn” như thế, tôi lại càng thấy tiếc. Giá mà con bé cao ráo, cân đối một chút thì đã khác.
Người mẹ lo lắng khi bạn gái của con quá thấp, nhìn không “xứng đôi”. Ảnh minh họa: Freepik