Anh cho rằng, con còn nhỏ, chưa cần thiết phải học trường quốc tế. Theo anh, con cần học giao tiếp tiếng Việt trôi chảy, học kỹ năng chăm sóc bản thân nhiều hơn là “chạy đua ngoại ngữ”. Anh cũng khuyên tôi cân nhắc về mức học phí vì đây là khoản đầu tư liên tục hàng tháng trong rất nhiều năm.
Câu nói ấy khiến tôi chững lại. Tôi nhớ rõ, năm ngoái, khi con trai anh gọi điện xin ý kiến về việc đi trại hè ở Singapore, chi phí rất cao nhưng anh chẳng ngần ngại mà đồng ý, lập tức chuyển 50 triệu đồng cho vợ cũ.
Tôi không muốn gây áp lực với chồng nên vẫn nhẹ nhàng khuyên anh tính toán thêm. Tôi hoàn toàn có thể cùng anh lo khoản tiền học cho con. Sau khi con học ổn định, tôi cũng đã có kế hoạch trở lại công việc, chứ không muốn ở nhà nội trợ, “ăn bám” chồng.
Nhưng vài ngày sau, cuộc điện thoại giữa chồng và mẹ anh khiến tôi tắt hết mọi hy vọng. Tôi vô tình nghe thấy anh và mẹ trao đổi về việc học của con riêng. Bà rất hãnh diện khi nghe chồng tôi báo cáo thành tích của cháu trai, liên tục khen ngợi và dặn dò chồng tôi phải gửi thêm tiền cho con ăn học đầy đủ.
Chồng tôi cũng nhắc về dự định cho con gái chúng tôi học trường mầm non quốc tế. Chẳng ngần ngại, mẹ chồng tôi gạt phăng: “Con trai là cháu đích tôn của gia đình, sau này còn nối dõi, làm rạng danh dòng họ nên phải đầu tư học hành. Còn con gái thì học đâu gần nhà, tiện đưa đón là được. Giờ làm ăn khó khăn chứ có phải hái ra tiền đâu mà phung phí”.
Tôi nghe mẹ chồng nói mà giận run người, mắt đỏ hoe. Tôi mong chờ chồng mình sẽ lên tiếng bênh vực con gái, nhưng không, anh chỉ đáp lời mẹ: “Con biết rồi. Con sẽ tính toán thêm”.
Tôi đứng chết lặng trong bếp. Hóa ra gia đình chồng tôi không coi trọng cháu gái. Chưa bước ra xã hội mà dường như con gái tôi đã “thua” ngay trong chính gia đình mình.
Tôi quyết định sẽ đăng ký cho con học trường quốc tế và tự chi trả học phí cho con, không cần “làm phiền” tới chồng hay gia đình chồng. Tôi làm như vậy liệu có hợp lý hay không? Tôi rất sợ con gái mình phải chịu thiệt thòi, bất công, ảnh hưởng tới tâm lý.