Từ đó, tôi bắt đầu xem livestream mỗi ngày, thích thú khi “tranh giành” với những người khác để “chốt đơn”. Từ những món đồ nhỏ như kẹp tóc, bộ quần áo mặc nhà cho đến gia dụng, mỹ phẩm… đều được tôi mua về, chất đống trong tủ. Nhiều món thực sự không cần thiết, nhưng lúc đó tôi suy nghĩ “không mua là thiệt”. Những đơn hàng lặt vặt dần tích lại thành khoản tiền không nhỏ.
Chồng tôi ban đầu chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng. Anh bảo tôi nên tiết chế, dành thời gian nghỉ ngơi hoặc đọc sách, học thêm gì đó, nhưng tôi lại thấy anh quá khắt khe. Tôi vẫn làm tròn vai trò của mình, nhà cửa gọn gàng, con cái học hành đầy đủ, vậy tại sao lại không được phép có thú vui riêng. Hơn nữa, tôi đã gần 40 tuổi, không còn dễ dàng để tiếp thu kiến thức.
Những lần anh cau mày khi thấy vợ cầm điện thoại, tôi càng khó chịu. Tôi nghĩ anh không hiểu cảm giác của một người phụ nữ bỗng dưng rời khỏi guồng quay công việc, ngày ngày chỉ quanh quẩn trong bốn bức tường. Thậm chí, anh hỏi về số tiền chi tiêu sinh hoạt khiến tôi thấy mình như đang “ăn bám”.
Mâu thuẫn âm ỉ tích tụ cho đến ngày, cách đây không lâu. Tối hôm đó, tôi thức khuya để “săn sale” trong một buổi livestream lớn. Những lời quảng cáo liên tục, đồng hồ đếm ngược khiến tôi không dứt ra được. Khi chốt xong vài đơn hàng thì đã gần 2h.
Hôm sau, tôi không nghe thấy chuông báo thức. Đến khi giật mình tỉnh dậy, con đã muộn giờ đến trường. Tôi cuống cuồng chuẩn bị, vừa lo lắng vừa tự trách. Trước ánh mắt ái ngại của cô giáo vì con đến lớp muộn, tôi xấu hổ vô cùng. Nhưng điều đó cũng không ngăn được việc trở về nhà, tôi lại tiếp tục lướt màn hình điện thoại.
Buổi tối hôm đó, chồng tôi không còn giữ được bình tĩnh. Lần đầu tiên anh lớn tiếng trách móc, thậm chí tỏ thái độ hối hận vì đã để tôi nghỉ việc. Trước những lời nói có phần nặng nề, tôi không chịu nổi, nói anh đang “làm quá”, ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng.
Cuộc tranh luận căng thẳng chỉ dừng lại khi anh thốt lên: “Nếu em không thay đổi, anh sẽ nghĩ đến chuyện ly hôn”. Tôi như chết lặng, chưa từng nghĩ mọi chuyện lại đi xa đến vậy. Việc xem livestream vốn chỉ là thói quen vô hại, giải trí cho bà nội trợ, nhưng với anh, đó lại là dấu hiệu của sự buông thả, thiếu trách nhiệm.
Suốt 1 tuần, căn nhà im lặng đến ngột ngạt. Tôi ngồi giữa phòng khách, nhìn những kiện hàng chưa kịp mở, chợt thấy chúng thật vô nghĩa.
Những món đồ giá rẻ ấy không mang lại giá trị lâu dài mà chỉ là cảm giác hưng phấn nhất thời. Nhưng với tôi lúc này, xem livestream mua hàng đang trở thành niềm vui khó bỏ. Nếu không có chúng, tôi chẳng biết sẽ làm gì để vơi bớt khoảng trống.