Mẹ lấy việc trước đây, khi chưa cưới vợ, chồng tôi mỗi tháng đều gửi tiền lương cho mình giữ để yêu cầu tôi tuân thủ.
Chồng tôi không phản đối. Đã thế, anh còn khuyên tôi đồng ý và thấy đây là việc có lợi cho mình. Anh nói chúng tôi sẽ không mệt mỏi trong việc quản lý tài chính, chi tiêu của gia đình.
Chồng không phản đối, tôi cũng đành chấp thuận.
Vì đưa hết lương cho mẹ, tôi không có tiền để chăm sóc bản thân. Mọi nhu cầu tối thiểu như mua sữa tắm, chai dầu gội, lọ nước hoa, thỏi son…tôi đều phải “kê khai” rồi chờ mẹ duyệt chi.
Sống trong sự kiểm soát nghẹt thở đó, tôi dần trở nên nhếch nhác. Cây son dùng mòn cũng không dám thay, đôi dép sứt quai cũng không có tiền mua mới. Tôi cũng không có tiền đi làm tóc, gội đầu hay ra ngoài ăn cơm tiệm, đi du lịch, thăm bạn bè xa…
Khi vật giá leo thang, mẹ chồng thực hiện chính sách thắt lưng buộc bụng. Bà siết chặt tiền tiêu vặt của tôi.
Đỉnh điểm là tháng trước, tôi được mời dự đám cưới của một người quan trọng trong công ty. Vì vậy, tôi ngỏ lời, mong mẹ chi tiền cho mình mua đôi giày, chiếc váy mới. Tôi cũng đề nghị mẹ trích ra khoảng 2 triệu đồng tiền mừng cưới.
Nhưng mẹ gạt ngang, nói tôi hoang phí. Mẹ không cho tôi sắm sửa và chỉ cho phép bỏ phong bì mừng cưới 300.000 đồng khiến tôi rất bức xúc nhưng không dám nói ra. Từ đó, tôi giấu những khoản tiền thưởng của mình để tiêu xài cá nhân.
Nào ngờ trong lúc dọn nhà, mẹ chồng vô tình phát hiện khoản tiền riêng của tôi. Bà làm lớn chuyện, quy kết tôi qua mặt, lừa dối mình để giấu quỹ đen.
Mẹ cho rằng tôi có tình ý khác mới giấu tiền. Mẹ lý giải tôi không có bố mẹ đẻ, con nhỏ để phải chăm lo. Chuyện ăn uống, chi tiêu trong nhà đã có bà quán xuyến. Vì vậy, việc tôi giấu tiền chỉ có thể để sử dụng vào các mục đích không trong sáng.
Bà đòi họp gia đình, yêu cầu tôi lý giải việc giấu tiền, viết cam kết không tái phạm, phải tuyệt đối nộp hết lương, thưởng cho mình giữ.
Không thể nhẫn nhịn thêm, tôi cãi lại. Tôi nói thẳng rằng mình không được mẹ chồng tôn trọng. Sống với mẹ, tôi giống như người làm công hơn là con dâu, thành viên trong gia đình.
Mẹ nói giữ tiền để lo cho tương lai chúng tôi, nhưng nếu không được tự quản lý tiền của mình, tôi mãi mãi không học được cách cân đối chi tiêu. Việc làm của mẹ không phải giúp đỡ con cái mà là bạo lực gia đình về kinh tế.
Nghe vậy, mẹ chồng tôi càng nổi giận, cho rằng tôi hỗn hào. Bà mắng tôi thậm tệ thậm chí đuổi khéo rằng nếu cảm thấy sống ở đây cực khổ, không tốt thì cứ rời đi.
Trong khi đó chồng tôi nhu nhược vì đã quen được mẹ chăm lo. Anh im lặng mặc cho tôi bị mẹ chồng đay nghiến, vu vạ mình là đứa không có văn hóa, đạo đức.
Tôi cảm thấy mình sai lầm khi nghĩ có gia đình sẽ được bảo vệ, có được tình thương mà tôi đã thiếu vắng từ lúc chào đời.
Tôi có nên trở về với con người, cuộc sống vốn có của mình hay không?