Năm 1989, vợ chồng bà Cao Á Quân, quê huyện Phổ Giang (Thành Đô), đưa cậu con trai 3 tuổi là Hồ Phát Tường lên thành phố mua quần áo mới, sắm sửa Tết. Khi người cha cúi xuống chọn hoa quả bên đường, chỉ trong khoảnh khắc quay lưng, đứa trẻ đã biến mất giữa dòng người đông đúc.
“Tôi nhìn thấy chồng đứng ven đường, tay cầm mấy quả quýt, mặt tái mét. Anh run run nói: Con mất tích rồi”, bà Cao Á Quân nhớ lại.
Sau khi trình báo công an, hai vợ chồng bà bắt đầu cuộc tìm kiếm trong tuyệt vọng. Họ chạy khắp nơi hỏi thăm, phát động họ hàng, bạn bè, lên ga tàu, bến xe, nhưng không có bất kỳ manh mối nào.
“Tôi gặp ai bế trẻ con cũng lao tới hỏi. Lúc đó tôi như người mất trí”, bà kể lại. Suốt hàng chục năm sau đó, hễ nghe ở đâu có thông tin trẻ bị bắt cóc, họ lại khăn gói lên đường. Nhiều lần chỉ có bà Cao Á Quân đi tìm, còn chồng ở nhà làm thuê kiếm tiền.
“Tiền kiếm được bao nhiêu, chúng tôi đều dồn cho việc tìm con”, bà nói.
Trong suốt hành trình ấy, điều khiến nhiều người xúc động là hai vợ chồng chưa từng trách móc nhau.
Người phụ nữ chia sẻ: “Chúng tôi hiểu rằng, oán trách không giúp con trở về. Chỉ có nắm chặt tay nhau mới có thể đi tiếp”.
Tháng 6/2025, Công an tỉnh Tứ Xuyên triển khai chiến dịch rà soát các vụ buôn bán, mất tích trẻ em tồn đọng. Hồ sơ của Hồ Phát Tường được đưa vào diện trọng điểm. Nhờ công nghệ nhận dạng hiện đại và đối chiếu ADN liên tỉnh, lực lượng công an lần lượt loại trừ nhiều manh mối.
Đến tháng 12/2025, kết quả ADN xác nhận Vương Bằng, một người đàn ông đang sinh sống tại tỉnh Hà Nam, chính là cậu bé mất tích năm xưa.
“Ngày công an gọi điện báo tin, tôi sững người rồi bật khóc. Nhưng tôi không dám nói với chồng, sợ lại là niềm vui hụt”, bà Cao Á Quân chia sẻ.
Người mẹ tựa đầu lên vai con trai và nắm chặt tay cậu sau nhiều năm xa cách. Ảnh: QQ