Trước đó, Phúc thể hiện tốt trong các trận đấu nên được nhiều học viện bóng đá “nhắm đến”. Bà Hương nhớ mãi một lần đưa con đi thi đấu, khi vừa ra khỏi sân đã gặp một người thầy ở học viện bóng đá tại miền Nam. Người đó nói với bà: “Hạt giống tốt phải được gieo ở mảnh đất tốt”.
Dẫu vậy, bà vẫn từ chối vì không muốn xa con cả nghìn km.
“Trước ngã rẽ quan trọng ấy, chúng tôi phải họp gia đình. Trong cuộc họp có vợ chồng tôi, ông nội, ông bác của Minh Phúc cùng các thầy cô của con.
Bố và ông bác của Phúc không muốn con theo nghiệp cầu thủ vì sợ con vất vả. Cô giáo của Phúc thì nói Phúc học rất tốt, có thể theo đuổi con đường học vấn. Riêng tôi muốn lắng nghe nguyện vọng của con”, bà Hương kể.
Trong cuộc họp căng thẳng ấy, Phúc bật khóc nói với gia đình: “Cả tỉnh Hưng Yên chỉ có mình con được chọn. Các bạn muốn đi còn không được, sao cả nhà lại ngăn cản con?”. Giọt nước mắt ấy khiến cả nhà mềm lòng, cuối cùng đã hoàn toàn ủng hộ sự nghiệp sân cỏ của chàng cầu thủ.
Năm 12 tuổi, Phúc trúng tuyển vào lò đào tạo CLB Công an Hà Nội. Thời gian đầu, mỗi tuần vợ chồng bà Hương đều đèo nhau bằng xe máy vượt hàng chục km đến thăm con. Thương con luyện tập vất vả, vợ chồng bà gửi thêm tiền cho con mua sữa, thực phẩm bồi bổ sức khỏe.
“Tôi thương con đủ kiểu, còn thằng bé thì lúc nào cũng: ‘Bố mẹ yên tâm, con ổn’; ‘Con ăn được, cơm ở đây ngon lắm’; ‘Con không sao cả, bố mẹ đừng lo’.
Còn nhỏ tuổi nhưng Phúc tự lập, điềm tĩnh và kiên trì. Phải nói, chính tôi cũng nể con ở những đức tính đó”, bà Hương chia sẻ.
Sự nghiệp sân cỏ của Minh Phúc có những năm tháng chững lại. Anh chật vật để tìm chỗ đứng cho mình trong câu lạc bộ. Bà Hương có lúc lo lắng con bị đào thải hoặc không đủ kiên nhẫn để vượt qua thời điểm khó khăn. Tuy nhiên, sự bền bỉ và niềm đam mê bất tận với bóng đá của con trai khiến bà bất ngờ.
“Cuối năm 2024, khi biết con được gọi lên tuyển, tôi hò reo vang nhà vì hạnh phúc. Tôi không mừng cho mình mà mừng cho con. Sau bao năm tháng bền bỉ, cuối cùng con cũng có cơ hội”, bà Hương xúc động.
Chàng trai điềm đạm, tình cảm
Thi đấu gai góc, lăn xả trên sân cỏ nhưng ngoài đời, Minh Phúc là chàng trai điềm đạm, tình cảm. Phúc thường xuyên gọi điện về thăm hỏi gia đình, mỗi lúc được nghỉ phép lại về thăm bố mẹ.
Cầu thủ Minh Phúc bên bố mẹ