Ban đầu, tôi cũng tranh cãi nhưng thương chồng ở giữa khó xử, tôi đành nghe theo. Bởi vậy, năm nào tôi cũng về quê ngoại trước Tết vài ngày sắm sửa cho bố mẹ, sau đó lại trở về nội, đến mùng 3 Tết mới về ngoại tiếp.
Năm nay, bố chồng tôi mừng thọ 70 nên tôi chỉ có thể về ngoại trước Tết 2 ngày, sau đó phải ở quê nội để lo liệu công việc.
Tôi dự định mùng 6 Tết, sau khi xong công việc nhà chồng sẽ về quê ngoại chơi. Nào ngờ, sáng mùng 5 Tết, bố mẹ đã cho tôi một bất ngờ lớn.
Vì nhớ con, nhớ cháu, bố mẹ đã tự bắt xe khách, vượt hơn 200km đến nhà riêng của tôi chơi. Thảo nào, tối trước đó, bố mẹ gọi điện hỏi tôi sáng mùng 5 đã về nhà riêng chưa. Thì ra, bố mẹ muốn tạo bất ngờ cho các con, các cháu.
Sáng sớm, ra mở cửa sau tiếng chuông, thấy bố mẹ gương mặt bơ phờ nhưng vẫn cười hạnh phúc, tôi không dám tin vào mắt mình. Mẹ đeo balo sau lưng, bố thì ôm thùng quà… Tôi thương bố mẹ đến rơi nước mắt.
Vợ chồng tôi dự định để bố mẹ nghỉ ngơi ở đây 1 ngày rồi cả nhà sẽ về quê để thăm hỏi bố mẹ chồng tôi, tiện thể chúc thọ.
Nào ngờ, chiều hôm ấy, không biết vì lý do gì bố mẹ chồng tôi chạy xe máy 35km đến thăm nhà tôi. Suốt bấy nhiêu năm các con ở riêng, đây là lần đầu tiên bố mẹ tôi ghé thăm vào dịp Tết nên tôi khá bất ngờ.
Vào nhà, thấy bố mẹ tôi đang ngồi uống nước, sắc mặt bố chồng tôi sa sầm. Mặc cho bố mẹ tôi vui vẻ chào hỏi, ông vẫn không có động thái gì, chỉ có mẹ chồng tôi đáp lời.
Dường như dự liệu được chuyện chẳng lành, chồng tôi vội giải thích về chuyện bố mẹ tôi ghé thăm. Bố tôi lộ rõ vẻ mặt sượng sùng, mẹ tôi thì kéo bà thông gia vào phòng trò chuyện để phá tan bầu không khí căng thẳng.
Bản thân tôi có chút bực dọc về thái độ của bố chồng. Và rồi, diễn biến sau đó khiến tôi mãi ôm hận.
Bố chồng tôi sau 2 chén trà, dõng dạc nói: “Tôi nói thế này, có gì không phải thì ông bà thông gia bỏ quá cho. Nhà tôi xưa nay làm gì cũng có đầu có cuối, có trên có dưới.
Ông bà ghé thăm nhà các con, tôi không dám cản nhưng đúng ra nên đến nhà tôi trước, bởi ở đó còn có tổ tông, gia tiên. Nhà riêng chỉ là nơi các con ở tạm chứ nguồn cội của chúng phải là nhà tôi. Ông bà thăm nom lén lút thế này mất hay”.
Câu nói khiến tôi tức điên, định xông lên cãi thì bố tôi cản lại. Trước tình cảnh ấy, tôi không ngờ bố có thể giữ bình tĩnh để đáp lời: “Đầu đuôi thế nào thì vừa nãy cháu K. có trình bày với ông bà rồi. Tôi không có gì phải giải thích thêm.
Vợ chồng tôi vốn định sáng mai nhờ các con chở đến nhà thăm ông bà nhưng có lẽ không cần nữa. Ông bà ở lại chơi với các con, chúng tôi xin phép ra về”.
Bố tôi gọi mẹ sắp xếp đồ đạc để về thẳng, mặc cho tôi khóc lóc van xin. Chồng tôi tha thiết xin bố tôi đổi ý, ở lại nhà tôi thêm ít ngày.
Nhưng tôi hiểu, ý bố đã quyết thì không thể thay đổi. Tôi muốn tự lái xe chở bố mẹ về tận quê nhưng bố tôi ngăn lại. Bố bảo: “Nếu thương bố mẹ thì hãy để bố mẹ đi xe khách về. Con chỉ cần chở bố mẹ ra bến xe thôi. Chuyện đâu còn có đó, bố mẹ hiểu lòng con, con hiểu lòng bố mẹ là đủ”.
Tôi đành nghe lời, cùng mẹ gói ghém đồ đạc rồi chở bố mẹ ra bến xe. Khoảnh khắc bố mẹ quay đi, tôi ôm mặt khóc nức nở, hận bản thân không thể bảo vệ hai người tôi thương yêu nhất cuộc đời.
Trở về nhà, tôi đi thẳng lên phòng không bận tâm đến thái độ của bất kỳ ai. Chồng tôi và bố chồng sau đó cãi vã rất lớn, mẹ chồng tôi chỉ biết khóc. Tôi chẳng bận tâm bởi lẽ, nỗi buồn của họ chẳng thể bằng sự tổn thương bố mẹ tôi vừa phải gánh chịu.
Cách cư xử của bố chồng khiến tôi ôm hận. Tôi cảm thấy sự biết điều của mình trong suốt 7 năm làm dâu là thừa thãi. Nhà chồng tôi không xứng đáng với sự biết điều ấy.
Kể từ giờ, tôi cũng đã biết mình nên đi đâu về đâu, nên lo lắng cho ai mỗi dịp Tết đến, xuân về.