Từ đó, cụ chọn xe đạp làm bạn đồng hành, mang theo hành lý đơn giản, rong ruổi khắp nơi. Hành trình kéo dài suốt 30 năm và vẫn chưa dừng lại.
Cụ chia sẻ, trở về quê nhà chỉ khiến nỗi đau ùa về, vì vậy cụ chọn sống trên những cung đường: “Chỉ cần được ngắm phong cảnh, tôi đã thấy vui rồi”.
Dù nhiều người tốt bụng từng mời cụ ở lại ăn Tết, tổ chức sinh nhật hay thậm chí muốn thuê nhà giúp cụ, để cụ an hưởng tuổi già, nhưng cụ đều từ chối. Với cụ, cuộc sống hiện tại không phải khó khăn mà là lựa chọn.
Bà Bạch (ở Phúc Kiến) cho biết từng gặp cụ và cũng thường xuyên mang đồ ăn tới hỗ trợ. Hàng xóm xung quanh thấy cụ cũng giúp tìm chỗ cắm trại, bơm lốp xe. Bà Bạch còn mua tặng cụ một chiếc điện thoại dành cho người cao tuổi để tiện liên lạc, đồng thời chia sẻ câu chuyện của cụ lên mạng.
Câu chuyện nhanh chóng thu hút sự chú ý của dư luận. Nhiều người bày tỏ sự xót xa trước số phận nghiệt ngã, đồng thời khâm phục nghị lực sống của cụ ông. Không ít ý kiến cho rằng, dù trải qua nhiều mất mát, hành trình rong ruổi suốt ba thập kỷ cũng chính là cách để cụ tìm thấy ý nghĩa và niềm vui riêng.
Hiện tại, cụ Trương vẫn đang tiếp tục chuyến đi. Điểm đến tiếp theo của cụ là Phúc Châu, sau đó dự định sang Chiết Giang để tìm lại những người bạn cũ và tiếp tục hành trình chưa có điểm dừng của mình.