Khi mẹ kế về sống với bố tôi, tôi đã vào đại học nên mỗi năm chỉ về nhà dài ngày dịp lễ, Tết. Thật lòng tôi không hiểu vì sao bố tôi – một công chức nhà nước, lại kết hôn với bà – một người phụ nữ quanh quẩn với vài sào ruộng, gánh rau bán rong ngoài chợ, “chưa từng ra khỏi lũy tre làng”. Tôi tự cho rằng, bà không xứng với bố mình và thua xa mẹ tôi.
Định kiến đó khiến tôi và bà luôn có khoảng cách, khó gắn kết dù bà là người hiền lành, chịu khó.
Một điểm nữa khiến tôi chẳng thể quý bà, là vì bà sống quá keo kiệt. Bà đi chợ cách nhà hơn 1km nhưng nhất quyết đi bộ để đỡ tốn tiền gửi xe. Mớ rau dập người ta chê, bà lại mừng rơn khi mua với giá rẻ như cho. Chai dầu ăn được bà úp ngược cả đêm để chắt cho hết giọt cuối. Xà phòng rửa tay gần hết, chỉ còn lại miếng nhỏ bằng ngón tay, bà vẫn giữ lại dùng tiếp.
Trong nhà, cứ ai quên tắt điện, tắt quạt là bà cằn nhằn cả buổi. Tôi nghe mà ngán ngẩm.
Tốt nghiệp đại học, tôi nhận học bổng du học nước ngoài rồi ở lại làm việc. Lương tháng đầu tiên, tôi gửi về cho gia đình 10 triệu đồng. Bà gọi sang chỉ nói đúng một câu: “Gửi nhiều thế làm gì, để dành mà sống”. Tôi nghĩ, bà giả vờ khách sáo.
Sau đó, tháng nào tôi cũng gửi tiền về: khi 10 triệu, khi 20 triệu. Có đợt thưởng cuối năm, tôi chuyển 50-70 triệu. Nhưng mỗi lần gọi video về, tôi vẫn thấy bà mặc bộ quần áo bạc màu cũ rích, đi đôi dép nhựa mòn gót, ăn bữa cơm đạm bạc. Tôi khó chịu mà nói: “Con gửi bao nhiêu tiền mà bố với dì ăn uống kham khổ thế. Người ngoài thấy lại bảo con bất tài, bất hiếu, không lo được cho hai người”.
Lần đó, bố mắng tôi rất nặng lời, cho rằng tôi làm được chút tiền đã tự phụ, không coi ai ra gì. Tôi cảm thấy thất vọng khi bố bênh vợ, không còn coi đứa con trai duy nhất ra gì. Những cuộc gọi của tôi về nhà thưa thớt dần.
Cuối năm ngoái, con riêng của dì gọi sang trong đêm, báo bố bị đột quỵ, đang cấp cứu. Tôi lập tức thu xếp công việc, đặt vé về nước. Về đến bệnh viện, hình ảnh đầu tiên tôi thấy là mẹ kế ngồi co ro ngoài hành lang, tóc rối bù, mắt trũng sâu vì thức trắng nhiều đêm. Áo bà còn dính vệt cháo khô. Thấy tôi, bà khóc không thành tiếng.
Khoảng 1 tuần sau, bố tôi qua cơn nguy kịch, dì nói tôi và dì nên luân phiên nhau, người chăm ở viện, người về nhà trông nom, nghỉ ngơi dưỡng sức.
Tôi vừa về tới nhà thì họ hàng, làng xóm đã sang hỏi thăm. Mọi người gửi nào đường, sữa, nào hoa quả, thậm chí cả gạo tự trồng, gà tự nuôi, chục trứng gà… biếu bố tôi. Tôi nghĩ đơn giản, đây là tình cảm làng xóm dành cho bố.
Tôi hối hận khi nhiều năm có định kiến với mẹ kế, cho rằng bà ít học, keo kiệt. Ảnh minh họa: Freepik