Tiêu chí đầu tiên được đưa ra là khu đất ấy phải thuộc sở hữu của người trong dòng họ để sau này tiện hương khói, không phụ thuộc người ngoài. Tôi vốn không quá tin vào phong thủy, nhưng cũng không dám phản bác giữa đông đủ họ hàng.
Cuộc bàn bạc trở nên sôi nổi, ồn ào. Cuối cùng, không biết căn cứ vào tiêu chí gì, mọi người lại cho rằng chỉ có miếng đất của vợ chồng tôi là hội đủ các yếu tố để làm nơi xây mộ tổ.
Sau đó, bác trưởng họ thay mặt mọi người ngỏ ý mong vợ chồng tôi nhường lại mảnh đất cho dòng họ. Đổi lại, gia đình tôi sẽ không phải đóng góp bất kỳ khoản tiền nào để xây khu mộ.
Nghe vậy, tôi vừa bất ngờ vừa lúng túng. Vợ chồng tôi đã bàn tính sang năm sẽ vay ngân hàng để trồng cây ăn trái, xây nhà yến trên khu đất này.
Nhưng trước sự kỳ vọng và áp lực từ dòng họ, tôi không đủ can đảm từ chối. Ngay lúc đó, vợ tôi bất ngờ lên tiếng.
Cô ấy mắng tôi nhu nhược, không dám đưa ra quan điểm, bảo vệ lợi ích gia đình rồi nói rằng hôm nay là ngày giỗ bố chồng. Mọi người về đây là để tưởng nhớ người đã khuất, không phải dịp để bàn chuyện di dời mộ tổ.
Vợ tôi còn nói, nếu thật sự muốn họp bàn chuyện di dời, xây mộ tổ mọi người nên chọn một ngày khác, có đầy đủ con cháu tham gia chứ không thể tiện đâu nói đó.
Cô ấy cũng nói thẳng rằng mình sẽ không nhượng đất. Vợ tôi lý giải, phong thủy là niềm tin của mỗi người, không ai có thể khẳng định chỉ cần chuyển mộ tổ là dòng họ sẽ giàu lên.
Trong khi đó, mảnh đất của vợ chồng tôi là tài sản hợp pháp, được mua bằng tiền tích góp nhiều năm, đang phục vụ kế hoạch làm ăn của gia đình.
Vợ tôi dứt lời, mọi người bắt đầu buông đũa, bàn tán xôn xao. Có người nói vợ tôi là dâu mới mà hỗn hào, tự cho mình giỏi, cãi lời bề trên.
Bác trưởng họ thì lộ rõ sự tức giận. Ông mắng vợ chồng tôi ích kỷ, đặt lợi ích riêng lên trên lợi ích của cả dòng họ. Trước khi ra về, ông còn nói sẽ triệu tập cuộc họp dòng họ để xử lý việc này.
Sau bác trưởng họ, những người khác cũng lần lượt đứng dậy ra về. Đám giỗ kết thúc trong sự ngượng ngùng, căng thẳng.
Những ngày qua, tôi sống trong day dứt, áp lực. Tôi là con cháu trong họ, lớn lên nhờ tình cảm của họ hàng và không muốn vì chuyện này mà trở thành người bị cả họ xa lánh, quay lưng.
Nhưng những điều vợ tôi nói cũng không hề vô lý. Nếu mất mảnh đất ấy, kế hoạch phát triển kinh tế của gia đình gần như phải hủy bỏ, tương lai trở nên bấp bênh.
Tôi phải làm sao đây? Mong mọi người cho tôi lời khuyên chân thành.