Từ đó, vợ tôi quyết định, mỗi tháng phải mua 1 chỉ vàng. Tôi nghĩ đó cũng là một cách để dành tiền nên không phản đối.
Nhưng dần dần, tôi nhận ra đây không còn là “tiết kiệm”, mà giống một cuộc chạy đua cố chấp, nhất là những thời điểm giá vàng tăng chóng mặt. Khi chúng tôi bắt đầu tích lũy, giá vàng chỉ 7-8 triệu đồng/chỉ nhưng sau này, có lúc lên 17-18 triệu đồng. Tôi khuyên vợ nên tạm dừng, hoặc chuyển mục tiêu thành 2 tháng mua 1 chỉ, nhưng vợ không đồng ý.
Để giữ được mục tiêu, cô ấy bắt đầu siết chặt mọi khoản chi tiêu. Ngay khi tôi đưa lương, mua vàng là ưu tiên số 1 của vợ, còn mọi chi tiêu khác đều phải xoay quanh nó.
Bữa ăn của gia đình đạm bạc hơn xưa, không phải thiếu, nhưng luôn ở mức tối thiểu. Những thứ trước đây bình thường như mua thêm chút đồ ăn ngon cho con, hay cuối tuần đổi món, giờ đều bị vợ tôi cân nhắc rất kỹ.
Tiền điện, nước, mạng internet, các đồ dùng thiết yếu cho sinh hoạt như dầu gội, giấy vệ sinh… đều bị vợ tôi đưa vào tính toán chi li. Điều hòa gần như bị “niêm phong”, giữa mùa nóng cũng chỉ được bật quạt.
Con học bài mồ hôi nhễ nhại, tôi xót nhưng mở điều hòa thì vợ lại khó chịu ra mặt. Ban đêm, cả nhà nằm chung 1 phòng. Tới 1h, vợ tôi sẽ tắt điều hòa cho tiết kiệm.
Tết vừa rồi, vợ chồng không sắm sửa quần áo mới đã đành nhưng đến 2 đứa con, vợ tôi cũng không mua sắm thêm gì. Ngay cả con xin học thêm tiếng Anh, vợ tôi cũng đắn đo tính toán. Thương con, tôi vay tiền bạn để đóng khóa học cho con.
Tôi đã nhiều lần tìm cách nói chuyện, từ tỉ tê tâm sự tới cáu giận nhưng vợ tôi vẫn khăng khăng phải thực hiện mục tiêu tiết kiệm. Cô ấy nói nếu đã phá nguyên tắc một lần, thì sẽ có lần thứ hai, rồi kế hoạch sẽ vỡ.
Vợ tôi muốn vài năm nữa có tiền mua nhà thành phố. Vợ tôi không muốn phải về quê sống, sợ làng xóm dị nghị là làm ăn thất bại nên không trụ được ở thành phố.
Một người phụ nữ lo xa, biết tích lũy, muốn chồng con có chỗ đứng ổn định ở thành phố là không hề sai. Nhưng tôi e ngại rằng, gia đình mình sẽ rơi vào bế tắc khi lúc nào cũng sống trong túng thiếu, phải tính toán từng bữa ăn, từng đồng tiền điện nước.
Đàn ông như tôi có thể chịu khổ nhưng nhìn vợ lúc nào cũng căng thẳng vì sợ “lệch kế hoạch”, nhìn con cái quen dần với hai chữ “tiết kiệm” theo kiểu thu mình lại…, tôi thấy không ổn.
Tôi phải làm thế nào để vợ tôi chấm dứt việc tiết kiệm cực đoan như hiện nay? Với năng lực của chúng tôi thì để tăng thêm thu nhập gần như không thể.