Tôi vốn nghĩ nhà thông gia sẽ sắp xếp để buổi chiều có mặt ở nhà tôi dùng bữa cỗ chính. Không ngờ, họ xuất phát từ 6h30 và khoảng gần 10h đã có mặt ở nhà tôi. Tổng cộng 7 người gồm ông bà thông gia, con trai, con dâu và 3 đứa cháu nội của họ. Đứa lớn nhất học lớp 10, đứa nhỏ nhất học lớp 3. Họ thuê hẳn 1 chiếc xe 7 chỗ đưa đón.
Sau màn đón tiếp ban đầu, tôi kéo con trai vào phòng hỏi: “Nhà thông gia đến vào giờ này, chắc chắn phải dùng bữa trưa ở đây rồi. Mà có những 7 người, ta cứ sắp cỗ phụ đơn giản như người trong nhà nhé?”.
Con trai tôi gạt đi: “Làm thế coi sao được. Bố mẹ vợ con vượt hơn trăm cây số đến đây, chẳng lẽ cho họ ăn lòng lợn với thịt luộc. Mẹ cứ sắp giúp con 1 mâm cỗ thịnh soạn với đủ các món như cỗ chính”.
Tôi vẫn nói thêm: “Sắp cỗ phân biệt thế, họ hàng nhìn vào mất hay”. Tuy nhiên, con trai đã quyết tôi vẫn phải làm theo.
Tôi tiếp đãi thông gia chu đáo. 18h, họ xin phép ra về sau khi đã dùng bữa chiều xong xuôi. Nghe con dâu tôi bảo, khoảng 21h họ mới về đến nhà.
Hôm sau, tôi mới có thời gian bóc phong bì mừng cưới. Bóc đến 2 chiếc phong bì của nhà thông gia (một chiếc của ông bà thông gia, một chiếc của con trai, con dâu ông bà), tôi chưng hửng. Mỗi chiếc phong bì chỉ bỏ một tờ 500 nghìn đồng.
Họ kéo 7 người đến nhà tôi ăn cả 2 bữa, mỗi bữa ngồi đủ 1 mâm cỗ trị giá 1,5 triệu đồng. Tổng cộng 2 mâm là 3 triệu. Tôi không hiểu họ nghĩ gì mà chỉ mừng cưới 1 triệu đồng.
Chẳng lẽ họ cho rằng, cách đây 2 năm khi nhà họ gả con gái út, tôi chỉ gửi phong bì mừng cưới 500 nghìn nên bây giờ cũng trả lại y như vậy? Thế nhưng, năm đó tôi đâu có đến nhà họ ăn cỗ, mừng như thế là tươm tất lắm rồi.
Vì chuyện mừng cưới của thông gia mà tôi bực bội trong lòng suốt mấy ngày liền. Tôi không dám nói với con trai, con dâu, chỉ biết than với chồng. Đã vậy, chồng tôi còn quay sang nạt, bảo tôi tính toán chi li vài đồng tiền mừng cưới, dẫn đến mất đoàn kết gia đình.
“Thông gia họ đi 160km về nhà bà ăn cưới, trân trọng họ còn chưa hết lại đi so đo ba cái đồng mừng cưới. Bà đừng để con dâu biết lòng bà, nó khinh cho”, chồng tôi nói câu đó khiến tôi càng tức tối hơn.
Tôi luôn nghĩ, “có đi có lại” chính là quy luật ứng xử ở đời. Người không hiểu, không tôn trọng quy luật này mới là sai. Dù chồng tôi có nói gì đi nữa, sau chuyện mừng cưới này, sự tôn trọng của tôi đối với nhà thông gia cũng đã vơi đi phần nào.