Trước lúc mời khách dùng tiệc khoảng 30 phút, mấy chị em gói ghém phần rồi bảo con cháu đem đi chia. Với các cụ là anh chị em ruột của bố mẹ tôi, số phần được chia đúng như đã định: 1 đĩa xôi, 1 đĩa thịt gà. Tôi cũng đem về cho bố mẹ chồng của mình gói phần như thế.
Thế nhưng, hai chị dâu của tôi thì khác, họ gói ghém nào xôi, gà, thịt nướng, tôm chiên… đem về cho bố mẹ đẻ. Thậm chí, chị dâu cả còn gói cả phần đem về cho bố mẹ chồng của con gái chị (tức thông gia của chị).
Trước cảnh đó, tôi lo thiếu cỗ nhưng không dám lên tiếng ngăn cản. Chị gái tôi thì khác, chị vốn thẳng tính, liền nói luôn: “Bên nhà đang báo thiếu cỗ vì khách đến đông ngoài dự kiến. Các chị gói phần thế này thì cỗ đâu mà sắp cho khách ăn?”.
Chị dâu cả của tôi phân bua: “Cô không phải tính toán. Hôm qua tôi mua thêm 2 cân gạo nếp, 2 cân thịt lợn nhờ người ta nướng giúp để chia phần cho thông gia. Tôi không lấy thịt nhà mình đi chia đâu mà cô lo”.
Chị gái tôi cãi: “Chị nói thế thì chúng em biết thế. Ai biết thực hư ra sao”.
Thấy chuyện có vẻ căng thẳng, tôi đứng ra giảng hòa. Sau đó, vì quá chán chường tôi rời vị trí quản lý nhà bếp, sang bên nhà tiếp khách.
Một lát sau, tôi thấy bên nhà bếp có tiếng cãi vã um xùm, bèn gọi hai anh trai cùng sang xem xét. Đang đến nơi thì thấy hai chị đang đỏ mặt tía tai, miệng mắng chửi, tay chỉ trỏ, còn chị gái tôi thì khóc thút thít.
Hỏi ra mới biết, thì ra chị gái tôi vừa gói một mâm cỗ mới, nhờ người đem về cho con trai, con dâu ở nhà ăn. Nghe nói vợ chồng nó bị ốm, không thể đến đám giỗ.
Chị dâu cả tôi lớn tiếng chỉ trích: “Cô góp giỗ được 1 triệu, chưa đủ cái miệng cô ăn mà lại đi lấy cả mâm cỗ mới về cho con trai, con dâu. Vừa mới đây, cô còn lo thiếu cỗ cơ mà? Cô thấy chúng tôi lấy phần về cho cha mẹ nên cô ngứa mắt đúng không?”.
Chị dâu thứ hai cũng thêm thắt vài câu khiến mọi chuyện thêm căng thẳng. Chị gái tôi chỉ biết lau nước mắt, còn khách khứa thì xúm lại xem mỗi lúc một đông.
Hai anh trai tôi trước cảnh đó giận tím mặt, đuổi chị gái tôi về, cũng đuổi luôn cả hai chị dâu về nhà mẹ đẻ. Hai chị dâu giận chồng bênh em gái, lại náo loạn thêm một hồi. Khách khứa thấy vậy tản mác dần, người thì ở lại ăn nốt cỗ, người thì bỏ về ngay.
Riêng tôi thấy khó hiểu và nhục nhã. Khó hiểu vì tại sao các chị có thể cãi nhau ầm ĩ ngay trong ngày giỗ cha mẹ, nhục nhã bởi anh chị em bất hòa chỉ vì miếng ăn.
Tôi cố gắng ở lại lo liệu xong xuôi mọi thứ rồi mới ra về, lòng nặng trĩu nghĩ về những lần giỗ tiếp theo của cha mẹ. Sau lần cãi vã này, liệu mai đây anh chị em còn có thể ngồi với nhau để lo cho cha mẹ cái giỗ chu toàn…