Tôi nói với chồng rằng, từ ngày bố mất, mẹ chẳng màng đến hạnh phúc riêng, ở vậy chăm sóc chu toàn cho các con rồi đến các cháu.
Giờ mọi người có cuộc sống ổn định. Con cháu cũng đi làm, đi học suốt, mẹ lại quanh quẩn một mình với đàn gà, đàn lợn và mấy luống rau. Dù mẹ không nói ra nhưng tôi cảm nhận rằng, trong lòng bà có sự cô đơn, khoảng trống nào đó mà ngay cả chúng tôi cũng không thể bù đắp.
“Vợ chồng sống với nhau thì lâu, còn cha mẹ đâu thể bên con cái được mãi? Em nghĩ, mẹ có mong muốn bầu bạn như vậy thì chúng mình ủng hộ để mẹ đỡ cô đơn. Lúc khỏe mạnh không sao, còn lúc ốm đau, mẹ cũng cần có người bên cạnh chứ?
Cuộc đời mẹ đã vất vả rồi, giờ là lúc mẹ được an nhàn tuổi già, nghỉ ngơi và làm những gì mình muốn”, tôi nói.
Khi tôi vừa dứt lời, chồng giận dữ, nói vợ đừng can thiệp vào. Anh còn trách tôi không hiểu đạo làm dâu, không nghĩ đến thể diện của gia đình vì “không khuyên can mẹ chồng còn thêm dầu vào lửa”.
Tuy nhiên, tôi vẫn chọn âm thầm ủng hộ mẹ. Thỉnh thoảng, tôi lại sang làng bên lân la hỏi thăm xem người đàn ông mà mẹ chồng thương quý có thực sự tốt không, cuộc sống bên gia đình đó ra sao.
Tôi còn vài lần chở mẹ sang chơi và cảm nhận rằng “nửa kia” của bà hiền lành, ít nói, thương mẹ chồng tôi thật lòng. Thậm chí, con cái của ông cũng ủng hộ chuyện người lớn, vui vẻ đón nhận bà.
Thế nhưng, trong gia đình chồng tôi vẫn chia thành hai chiến tuyến. Chồng và các anh chị chồng nhất quyết phản đối mẹ đi bước nữa. Chỉ có tôi vun vén, ủng hộ bà.
Cũng vì chuyện này mà vợ chồng tôi “chiến tranh lạnh” nhiều ngày, không khí rất căng thẳng.
Tôi nên thuyết phục chồng như thế nào đây? Tôi mong chồng xuôi ý hoặc chí ít là không phản đối việc mẹ muốn tìm hạnh phúc mới. Vì nếu chồng tôi thay đổi quan điểm, có thể các anh chị sẽ nương theo.