Mẹ chồng tôi sống rất xuề xoà. Căn nhà vốn đã chật, nay thêm 2 người nên gần như lúc nào cũng bừa bãi, lộn xộn. Đồ chơi nằm khắp sàn nhà, quần áo thay ra chất đầy ghế, bát đĩa để từ sáng đến chiều vẫn nguyên trong bồn rửa.
Tối nào tan làm, tôi cũng tất tả quét nhà, lau sàn, giặt quần áo rồi dọn đống đồ chơi ngổn ngang trước khi được nghỉ ngơi. Có hôm gần nửa đêm tôi vẫn lúi húi trong bếp, còn mẹ chồng nằm xem tivi, hai đứa trẻ chạy nhảy khắp nơi.
Mùa hè nóng bức, điều hòa bật cả ngày khiến tiền điện tăng vọt. Tiền ăn uống, sữa, hoa quả cũng đội lên đáng kể vì con tôi ăn gì thì cháu cũng ăn nấy. Thêm 2 miệng ăn nên tiền thực phẩm tăng lên nhiều. Nhưng suốt 2 tháng hè, mẹ chồng gần như không đưa thêm khoản nào phụ giúp.
Có lần chồng tôi ngại ngùng nhắc khéo thì hôm sau bà mua vài lốc sữa, cất vào tủ lạnh coi như xong. Đỉnh điểm là lần cháu nghịch hỏng máy sấy tóc rồi làm vỡ kính tủ, bà cũng chẳng nói gì. Tôi đi làm về, đứng lặng giữa căn nhà bừa bộn mà chỉ muốn khóc.
Kết thúc kỳ nghỉ hè, vợ chồng tôi không để dành được đồng nào, thậm chí còn phải tiêu lậm hơn 10 triệu đồng tiền tiết kiệm. Tôi sút mất 3kg vì căng thẳng và thiếu ngủ. Chồng tôi khó xử, chỉ biết động viên vợ “có người trông con giúp là được”.
Nghe thì có vẻ đúng, nhưng cảm giác ngột ngạt suốt 2 tháng ấy khiến tôi đến giờ vẫn còn ám ảnh. Năm nay, mới đầu tháng 5, mẹ chồng đã gọi điện báo sẽ đưa cháu lên thành phố chơi hè.
Lần này tôi từ chối ngay. Tôi nói con trai sẽ được gửi về quê ngoại ở Đắk Lắk, nhưng thực ra tôi đã “cắn răng” cho cháu đi học câu lạc bộ, dù có phải đi vay tiền.
Mẹ chồng nghe xong có vẻ giận, nói xa nói gần rằng tôi sống tính toán với người nhà. Nhưng điều khiến tôi nhẹ lòng là chồng không bênh mẹ. Anh chỉ thở dài rồi đồng ý với quyết định của vợ. Tôi biết, mấy tháng hè sẽ khó khăn với vợ chồng tôi, số tiền đi học cũng có thể đội lên so với số tiền “nuôi” hai bà cháu như năm ngoái. Nhưng tôi thà rằng như vậy còn hơn phải chen chúc, mệt mỏi mỗi ngày đi làm về…