Ngày 19/3, cụ Tây cùng con cháu về quê. Cụ Kha trước đó không biết chuyện anh trai về thăm mình nên trong khoảnh khắc gặp mặt, cụ sững sờ rồi bật cười hạnh phúc.
Còn cụ Tây ngay khi bước vào nhà đã ôm chầm lấy em trai, sau đó khoác vai, xoa đầu em và reo vui như đứa trẻ.
“Lúc ấy, ông nội tôi phấn khởi nói rằng ‘anh em ta bánh đa bánh đúc, anh em nhà người thì dùi đục cẳng tay’. Mọi người xung quanh bật cười vì sự hài hước của ông, rồi lại rưng rưng xúc động khi chứng kiến tình thân máu mủ”, anh Thiện chia sẻ.
Dịp đó, cụ Tây ở lại chơi với cụ Kha hai ngày một đêm. Ba năm mới gặp mặt, hai cụ có nhiều chuyện để kể với nhau như hỏi thăm sức khỏe, cuộc sống gia đình, ôn lại kỷ niệm tuổi thơ – một thời khó khăn, thiếu thốn nhưng ấm áp.
Được gặp lại em trai, cụ Tây vui mừng, hồ hởi ca hát, làm thơ. Tuy nhiên, lúc tạm biệt em trai ra về, cụ Tây lại rưng rưng nước mắt khiến con cháu cũng xúc động theo. Cụ Kha trong khoảnh khắc ấy cũng bịn rịn, không nỡ tạm biệt anh trai.
“Lúc ra về, ông nội tôi ôm vai ông Kha và nói ‘chào chú nhé!’. Ông Kha ôm lấy anh trai, xúc động không nói thành lời. Ở độ tuổi xưa nay hiếm, tóc bạc lưng còng còn có thể hội ngộ anh em ruột thịt, thực sự rất đáng trân trọng”, anh Thiện nói.
Anh Thiện chụp ảnh kỷ niệm cùng ông nội trong lễ mừng thọ 103 tuổi của ông