Suốt hơn 30 năm, hai vợ chồng vừa mưu sinh, vừa rong ruổi nhiều nơi tìm con. Nỗi day dứt vì “một phút lơ là” luôn đeo bám người mẹ, trở thành nỗi đau khôn nguôi trong gia đình.
Ở một nơi khác, Mã Nhan Vĩ – đứa trẻ mất tích năm xưa – lớn lên tại một gia đình ở Liêu Thành (Sơn Đông). Anh có cha mẹ nuôi và hai chị gái, được yêu thương, chăm sóc.
Dù từng nghe những lời bàn tán, nhưng phải đến năm 20 tuổi, khi hôn ước bị gia đình nhà gái hủy bỏ đột ngột, anh mới được cha nuôi tiết lộ sự thật.
“Cha nói nếu tôi muốn tìm cha mẹ ruột, gia đình sẽ ủng hộ. Khi đó tôi như trút được gánh nặng trong lòng”, anh kể lại.
Tuy nhiên, vì lo cha mẹ nuôi sức khỏe yếu, anh chưa vội tìm kiếm. Đến năm 30 tuổi, anh mới bắt đầu hành trình đi tìm nguồn cội.
Anh từng làm xét nghiệm ADN, phân tích nguồn gốc cho kết quả liên quan đến khu vực Tứ Xuyên, nhưng việc tìm kiếm không thành công. Cuộc sống mưu sinh khiến hành trình này nhiều lần bị gián đoạn.
Tháng 10/2025, Mã Nhan Vĩ liên hệ với một tổ chức hỗ trợ tìm người thân và được hướng dẫn xét nghiệm lại để tăng độ chính xác.
Công an Miên Dương sau đó tiếp nhận thông tin, tiến hành phân tích ADN, so sánh dữ liệu và ứng dụng công nghệ nhận diện khuôn mặt, kết hợp điều tra thực địa.
Qua rà soát hàng chục trường hợp, cơ quan chức năng xác định gia đình ông Dương Tiến Binh có nhiều điểm trùng khớp. Kết quả giám định cuối cùng xác nhận mối quan hệ huyết thống giữa hai bên.
Khoảnh khắc nhận tin, cả hai phía đều vỡ òa. Người con bật khóc, tay run không giữ nổi điện thoại. Người mẹ đánh rơi máy, vừa khóc vừa cười. Người cha xúc động đến mức ngã quỵ.
Ngày 20/3/2026, tại lễ nhận thân do công an Miên Dương tổ chức, Mã Nhan Vĩ lao đến ôm chầm lấy cha mẹ ruột. Ba người ôm nhau bật khóc giữa đám đông.
“37 năm rồi… mẹ xin lỗi con”, bà Chu nghẹn ngào nói.
Cuộc đoàn tụ không chỉ khép lại hành trình tìm kiếm kéo dài hơn 3 thập kỷ, mà còn xoa dịu nỗi dằn vặt, ân hận đeo đẳng người mẹ suốt cả cuộc đời.