“Có lúc, tôi thấy mình nằm trên sàn nhà lạnh buốt, xung quanh là bát đĩa vỡ. Khi khác, tôi lại ở dưới vòi nước hay đứng bên lan can tầng cao mà không nhớ vì sao”, Hoài kể.
Dằn vặt, oán hận và tự trách bản thân, có lúc Hoài cầm dao, muốn kết thúc tất cả cùng kẻ đã gây ra nỗi đau cho mình.
Khi tỉnh táo, Hoài giấu hết dao trong nhà để tự bảo vệ mình giữa những cơn khủng hoảng tâm lý. Cô cũng giấu chuyện bị xâm hại với gia đình. Mỗi lần nhớ lại, ngực cô co thắt, khó thở và mất kiểm soát.
“Không biết bao lần tôi đứng trước gương tập kể nhưng không thể. Não bộ dường như muốn ép tôi quên đi ký ức đó”, Hoài nói.
Sau biến cố, sức khỏe cô suy sụp, không ăn uống được và mất ngủ kéo dài.
Trong 1 tháng, Hoài sụt 6kg, phải đến bệnh viện mỗi tuần để điều trị. Dù cố gắng giữ tinh thần lạc quan, trầm cảm nặng kèm loạn thần khiến cô dần mất kiểm soát tâm trí.
Vượt qua khủng hoảng
Hoài học xa nhà nên ít có thời gian trò chuyện với bố mẹ. Dù nhận thấy con có dấu hiệu bất ổn tâm lý, bố mẹ cô chỉ nghĩ đó là áp lực học tập hoặc lo âu nhẹ.
Mãi đến khi không thể chịu đựng thêm, Hoài mới kể lại tất cả. “Tối hôm ấy, tôi không thể giả vờ vui vẻ nữa, chỉ biết khóc nức nở kể ra hết tất cả, rồi ngất lịm vì đau đầu”, cô nói.
Biết chuyện, bố mẹ cô nhiều đêm thức trắng, hối hận vì đã chủ quan. Họ đưa Hoài đi gặp bác sĩ tâm lý và nhắc nhở cô uống thuốc đúng giờ để vượt qua khủng hoảng.
Nhờ có gia đình đồng hành, kết hợp điều trị và tham vấn tâm lý, Hoài dần ổn định, những ám ảnh cũng giảm đi.
Cô tập giữ tinh thần an yên, hạn chế suy nghĩ tiêu cực; các triệu chứng loạn thần thuyên giảm rõ rệt. Với Hoài, chính tình yêu thương của gia đình và sự hỗ trợ từ chuyên gia đã kéo cô ra khỏi quãng thời gian tăm tối.
“Dù nỗi đau còn âm ỉ, tôi đã lạc quan hơn và cố gắng sống tiếp một cuộc đời hạnh phúc”, cô chia sẻ.
Chuyên gia giáo dục TS. Vũ Thu Hương cho rằng việc chăm sóc nạn nhân bị xâm hại là vô cùng quan trọng và đưa ra một số khuyến nghị cho phụ huynh.